- "Hồn Thơ Việt Nam" nơi hội tụ nhân tài, thi sĩ khắp cả nước hết mình với đam mê thơ ca, thể hiện tài tăng lẫn cảm xúc trong từng câu từ chữ nghĩa, Trần Tất Đính một tác giả biểu hiện rõ ràng cảm xúc của mình trong "Làng Xưa"
LÀNG XƯA
Đường làng hoa dâm bụt
Đỏ lơ thơ anh mơ
Trên rào cây ngai ngái
Mùi hương tự cổ xơ
Người làng chân tay nấm
Từ mờ sương cuối hôm
Những ao chuôm phẳng lặng
Bèo xanh phủ váng buồn
Ao làng tiếng đập chiếu
Ngực trăng em rằm chưa?
Eo lưng lồ lộ trắng
Trăng sao cũng thẫn thờ
Đồng làng xê dịch mãi
Những chân trời, chân mây
Lận đận thân cò vạc
Mỏi mòn chi cuốc cày
Đường làng rơm rạ ủ
Qua mưa gió tháng năm
Bóng đa trong câu hát
Hương vối khuya xót thầm
Sông làng con đò cũ
Cột chèo dưới bến trăng
Câu thơ xưa nằm ngủ
Giữa cỏ cát vĩnh hằng
Người đi người mang cả
Một tiếng làng rưng rưng
Người về sau tre trúc
Làng còn không nhớ mong.
Nhà Thơ Trần Tất Đính