SAOVIETNGAYMOI.VN - "Hồn Thơ Việt Nam" nơi hội tụ nhân tài, thi sĩ khắp cả nước hết mình với đam mê thơ ca, thể hiện tài tăng lẫn cảm xúc trong từng câu từ chữ nghĩa, Vũ Thủy một tác giả làm thơ theo tranh, ảnh đây được xem là một lối làm thơ vô cùng sáng tạo và đặc sắc. Sau đây là một phần trong vô vàn "chùm thơ" của tác giả.
VẮNG MẸ
Mẹ khuất thênh thang trống cửa nhà
Hương hoa khói tỏa cõi tiên xa
Bao đêm vạc lội, chân tần tảo
Những buổi cò dang, cánh rã xòa
Tiệc rượu vườn đào, vui phấn khởi
Dương trần thế sự, nhẹ dung tha
Đàn con mãi nhớ tay vòng ủ
Ấm áp yêu thương chẳng thể nhòa.
DÃ TRÀNG
Dã tràng xe cát trên đời
Chẳng than chẳng trách sóng dồi phá tan
Một lòng một dạ kiên gan
Cho đời biết mặt thế gian ... biết tài.
BAO GIỜ
Bao giờ cát trổ nên hoa
Cho tim chảy máu lệ nhòa chứa chan
Hiểu cho thấu đáo nát tan
Ghép từng hạt cát ngăn tràn bể dâu.
ĐÃ THỌ Ư
Thất thập xuân mà, đã thọ ư
Vẫn còn thơ dại, vẫn còn ngu
Gửi thơ đêm vắng, người ta trách
Gọi chó nghe thơ, nhúng nhắng: gừ
‘‘ MẤT DẠY ’’
Đã sinh ra nghiệp làm thầy
Luôn rèn thước ngọc đắp xây khuôn vàng
Đỡ đần đàn sáo lên giàng
Tiễn bao nhiêu lứa sang ngang dòng đời
Thảnh thơi tâm sáng rạng ngời
‘‘Tề gia trị quốc’’, chốn nơi cửa nhà
Bảy mươi xuân, chẳng thấy già
Ngâm nga Kiều lẩy, chén trà bên nhau
Ngao du thơ túi rượu bầu.
PHỤ NỮ NGÀY NAY
Dù thời nào, phụ nữ vẫn chênh vênh
Vân nghiêng liễu, lướt thác ghềnh mưa gió
Dù mạnh bạo, tỏ tình rồi dứt bỏ
Vẫn dại khờ trước ngon ngọt lời yêu
Đã vươn lên, nhưng chẳng khác xưa nhiều
Vẫn liễu thướt tha, diễm kiều đa cảm
Cũng dũng cảm, như Bà Trưng đã dám
Vung luỡi gươm, voi cưỡi đánh giặc Tàu
Rồi trở về bên bãi mía nương dâu
Dọn nhà cửa, lo chồng con sau trước
Gương bà Tú tảo tần mom nước ngược
Bà chúa Nôm bao áng tuyệt ngời công
Vẫn ước ao đổi phận, để thành ông
Mong tên tuổi lừng dang lòng rực rỡ
Người phụ nữ trải yếm đào, cầu mở
Vẫn dịu dàng đằm thắm với yêu thương
Vẫn muôn đời duyên dáng nét đời thường
Công dung ngôn hạnh trọn đường phẩm giá
Dù bão tố vẫn đảm đương tất cả
Bao hiên ngang việc Nhà, Nước hai vai.!
ĐẾN GIỜ
Hoa mua mọc ở trên đường.
Cái màu tim tím dễ thương mỗi mùa.
Chẳng hề ghen ghét hơn thua.
Hằng đêm góp trọn đủ thừa lệ sương.
Biết ai để nhớ để thương.
Bao mùa gió chướng bụi đường cuộn vây.
Ráng chiều bảng lảng chân mây.
Tạc trong chiều xuống dáng gầy thân ta.
Nỗi lòng gửi gắm người xa.
Đến giờ, vẫn bám tình ta ... đến giờ!
DUYÊN TRỜI RỐI KINH
Đừng mơ những chuyện vơi đầy
Mơ cho lòng não tim trầy khổ không?
Bảo rằng không, đêm vẫn mong
Bảo không nhớ, vẫn mong từng phút qua
Biết rằng ngang trái duyên ta
Mà sao tim vẫn muốn qua tim người
Lòng đau xé ruột, môi cười
Sợi ràng tơ buộc duyên trời rối kinh
Những mong xa lánh chuyện tình
Những mong lấy lại dáng hình thuở xưa
Nhưng tim sợ nắng gió mưa
Đêm buồn khát vọng sầu đưa lệ nhòa.
Nhà Thơ Vũ Thủy