Có những người đến với thơ bằng cảm xúc, có người đến với thơ bằng trải nghiệm cuộc đời. Với nhà thơ Thanh Bi, thơ không chỉ là tiếng lòng dành cho quê hương, đất nước mà còn là nhịp cầu kết nối yêu thương, lan tỏa những giá trị nhân văn đến cộng đồng. Từ những vần thơ mộc mạc, giàu cảm xúc đến những chuyến thiện nguyện lặng lẽ, Thanh Bi đã để lại nhiều dấu ấn đẹp trong lòng bạn bè, đồng nghiệp và những người từng được anh sẻ chia.
Thơ viết từ tình yêu tha thiết với quê hương
Trong dòng chảy của văn học đương đại, nhà thơ Thanh Bi được nhiều người biết đến bởi những sáng tác đậm hơi thở cuộc sống, thấm đẫm tình yêu quê hương, đất nước và con người Việt Nam. Không cầu kỳ về ngôn từ, không chạy theo những cách tân phức tạp, thơ của ông chạm đến trái tim người đọc bằng sự chân thành và những cảm xúc dung dị.
Thanh Bi tên thật Nguyễn Văn Thuận là một Nhà Thơ trẻ người Việt Nam sinh năm 1984, anh quê ở xã Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam (nay là thành phố Đà Nẵng). Ngoài thơ ca Thanh Bi còn là một người đam mê sưu tầm Đá Cảnh Tự Nhiên nguyên bản nổi tiếng với nhiều năm kinh nghiệm và sáng tạo cùng với những tích cực tham gia công tác hoạt động thiện nguyện an sinh xã hội.
Quê hương hiện lên trong thơ Thanh Bi với những cánh đồng lúa chín vàng, dòng sông hiền hòa, mái đình rêu phong, tiếng chuông chùa ngân vang mỗi sớm mai hay hình ảnh người mẹ tần tảo, người cha lam lũ suốt đời vì con cháu. Đó là những hình ảnh gần gũi nhưng mang giá trị bền vững, gợi nhắc mỗi người về cội nguồn và tình yêu nơi mình sinh ra.

Thanh Bi đã để lại nhiều dấu ấn đẹp trong lòng bạn bè, đồng nghiệp và những người từng được anh sẻ chia
Ở nhiều tác phẩm, Thanh Bi luôn dành tình cảm đặc biệt cho những vùng quê đang từng ngày đổi mới. Những con đường bê tông thay thế lối đất gập ghềnh, những ngôi trường khang trang, những khu dân cư trù phú...đều được phản ánh bằng góc nhìn đầy lạc quan. Theo Thanh Bi, sự phát triển của quê hương không chỉ nằm ở những công trình mới mà còn ở sự đổi thay trong nhận thức, trong tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của mỗi người dân. Trong số những bài thơ anh chia sẻ, phải kể đến các tập thơ: Nhớ Thái Sơn; Những năm tháng người đi…Cùng nhiều bài thơ đạt giải thưởng cao trong những cuộc thi thơ toàn quốc và đăng nhiều trên tạp chí, diễn đàn văn học.
Những năm tháng Người Đi...!
Người về cảnh vắng đêm thâu
Chùa nghiêng mái lá in sâu dáng gầy
Áo sòng nâu bạc tháng ngày
Trường Chay kham khổ trọn đời bao dung.
Xả thân phụng hiến dâng đời
Cả tim gan máu chẳng rời thế nhân
Buông xuôi cháy ánh trăng ngần
Hi sinh tất cả chẳng cần lợi danh.
Khuynh về lặng lẽ âm thầm
Đèn trời soi sáng Tâm người Từ Bi
Thầy ơi...! Thao Thức làm chi
Sông sâu đâu trách thị phi chuyến đò.
Đêm qua dài giấc mộng thường
Ly trà vần đắng bức tường hoang vu
Chiếu trúc hoen ố nát vành
Thu qua xuân lại mảnh đời Như Không.
Nhớ Thái Sơn!
Giờ bạn nằm khuất sâu trong lòng đất
Mười mấy năm Ta vất vả phong trần
Giao mùa về cứ nặng niềm xưa cũ
Bao mùa đông giấc ngủ chẳng bình yên.
Bạn dưới đó chắc giờ này ấm lắm
Ta thẳm sâu ân oán lạnh đường dài
Và không nhớ bao nhiêu cô gái khóc
Đừng thương anh kẻ lăn lóc bụi trần.
Mai có về phía bên kia sườn dốc
Ta cũng như Người mang theo được gì đâu
Sân si kiếp này xin gác lại
Phù du tựa gió thoảng mây bay.
Cái rét đầu đông mu bàn tay chớm lạnh
Thương con mèo lạc bạn lúc nửa đêm
Mười mấy năm sống rày đây mai đó
Bìm bịp kêu thương tiếng cuốc gọi bầy.
Người về phơi áo vàng phai
Khơi màu sắc cũ tiễn mua thu đi
Vùi thân sương gió biên thùy
Trăng treo vó ngựa kiếp đời chinh nhân.
Chợt một chiều mình qua tuổi bốn mươi
Còn đâu nữa bao nhiêu năm để sống
Đôi vai nhỏ thôi không còn sức lực
Gắng gượng chi những cơ cực đời thường.
Rồi một ngày mộ kề mộ liền nhau
Ta về đó chờ Em nơi kiếp trước
Cẩm thị rơi bước chân nhẹ qua thềm
Khuynh trở lạnh nhớ cài thèn ô cửa.
Rồi một đêm hoa trắng dọc triền sông
Mảnh khăn tang đưa nhau về chín suối
Người với người đều tin vào phật chúa
Chen vô nhau được lên cõi Vô Thường.
Con dế nhỏ thương đời mình lận đận
Mang hồn sầu lên tận thác ghềnh xa
Nhành hoa khô héo dần trong đáy lọ
Em còn gì? Để hồi tưởng về Tôi.
Buông xả nhé! Nửa đời sau im lặng
im lặng cuối đầu im lặng rút lui
Phật Từ Bi còn có người ganh ghét
Huống chi Ta mang hình dáng thân phàm.
Sân si trần thế xin gác lại
Ai ghét ai Thương gió thoảng mây bay
Trăm năm trong cõi phù sinh ấy
Khẩu nghiệp người vay trả giúp mình...!
Sáng tác Thanh Bi trưa cuối hạ (29 / 6/ 2024)
Không chỉ viết về vẻ đẹp của quê hương, Thanh Bi còn dành nhiều trang thơ ca ngợi truyền thống lịch sử, lòng yêu nước và sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Những bài thơ về người lính, về các Mẹ Việt Nam anh hùng, về những người đã ngã xuống vì độc lập dân tộc luôn chứa đựng sự tri ân sâu sắc. Qua từng câu chữ, người đọc cảm nhận được lòng biết ơn chân thành đối với những người đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Thơ của Thanh Bi còn hướng đến những giá trị nhân văn, khơi dậy tình yêu cuộc sống, niềm tin vào con người và khát vọng xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Thanh B quan niệm rằng thơ không chỉ để thưởng thức mà còn góp phần nuôi dưỡng tâm hồn, lan tỏa điều thiện và khơi dậy trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với cộng đồng.
Tấm lòng thiện nguyện lặng lẽ nhưng đầy yêu thương
Nếu thơ là nơi Thanh Bi gửi gắm tâm hồn thì hoạt động thiện nguyện chính là cách anh biến những điều tốt đẹp trong thơ thành hành động cụ thể ngoài đời. Nhiều năm qua, nhà thơ Thanh Bi luôn tích cực tham gia các chương trình thiện nguyện hướng về người nghèo, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, người già neo đơn và đồng bào vùng sâu, vùng xa. Thanh Bi không xem những việc mình làm là điều lớn lao mà chỉ coi đó là trách nhiệm của một người công dân trước những mảnh đời còn nhiều thiếu thốn.

Nhà thơ Thanh Bi cùng thầy Thích Nhuận Tâm, trụ trì Chùa Lá Gò Vấp (TP.HCM)
Không ít lần, Thanh Bi cùng các nhà hảo tâm và bạn bè văn nghệ sĩ cùng Chùa Lá Gò Vấp vượt hàng trăm km để mang quà đến với những bản làng xa xôi. Những phần quà tuy không quá lớn về vật chất nhưng chứa đựng tình cảm chân thành, sự sẻ chia và động viên để người dân có thêm niềm tin vươn lên trong cuộc sống. Điều đáng quý ở Thanh Bi là anh luôn lựa chọn cách làm thiện nguyện giản dị, không phô trương. Với Thanh Bi, niềm vui lớn nhất không phải là được nhắc đến mà là nhìn thấy nụ cười của những em nhỏ khi nhận được chiếc cặp mới, những cụ già có thêm chiếc chăn ấm trong mùa đông hay những gia đình khó khăn được tiếp thêm động lực vượt qua nghịch cảnh.
Trong các hoạt động văn học nghệ thuật, Thanh Bi cũng thường xuyên vận động bạn bè, đồng nghiệp cùng chung tay thực hiện các chương trình vì cộng đồng. Nhiều đêm thơ, chương trình giao lưu văn nghệ hay hoạt động giới thiệu tác phẩm đã trở thành dịp để gây quỹ giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn. Với anh, giá trị của thơ không chỉ nằm trên trang giấy mà còn được thể hiện qua những việc làm thiết thực vì con người.

Nhà thơ Thanh Bi người chắt lọc cảm xúc từ đời sống
Những người từng đồng hành cùng Thanh Bi đều nhận xét anh là người sống chân tình, khiêm nhường và giàu lòng trắc ẩn. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, anh vẫn giữ nụ cười hiền hậu, sự lạc quan và niềm tin vào những điều tốt đẹp. Chính lối sống ấy đã tạo nên sự thống nhất giữa con người đời thường và người nghệ sĩ trong sáng tác. Trong thời đại mà cuộc sống ngày càng hối hả, những con người biết sống vì cộng đồng như Thanh Bi càng trở nên đáng quý. Thanh Bi chứng minh rằng một nhà thơ không chỉ làm đẹp cho đời bằng những vần thơ giàu cảm xúc mà còn bằng chính những hành động thiết thực, góp phần lan tỏa tình yêu thương và tinh thần nhân ái.
Có thể những đóng góp của Thanh Bi không ồn ào, không được nhắc đến bằng những mỹ từ hoa mỹ, nhưng lại âm thầm chạm đến trái tim của rất nhiều người. Đó là hình ảnh một người nghệ sĩ luôn đau đáu với quê hương, luôn hướng ngòi bút về cuộc sống, về con người và luôn sẵn sàng sẻ chia với những mảnh đời còn khó khăn.
Thơ ca sẽ còn ở lại khi những câu chữ biết nuôi dưỡng tâm hồn con người. Những việc thiện cũng sẽ còn được nhắc nhớ khi chúng xuất phát từ trái tim chân thành. Nhà thơ Thanh Bi đã và đang chọn cho mình con đường ấy, con đường của tình yêu quê hương, của lòng nhân ái và của khát vọng cống hiến không ngừng. Đó cũng chính là giá trị bền vững mà một người cầm bút có thể để lại cho cuộc đời: gieo những hạt giống của yêu thương, để mỗi mùa sau lại nảy nở thêm nhiều điều tốt đẹp.
Phong Trần đâu ngại vì sương gió
Nghĩa khí ngút trời chẳng bận có - không
Mai này gom hết tình đây đó
Viết nốt câu thơ trang trải với mênh mông.
Tấn Phát