Trong dòng chảy không ngừng của đời sống hiện đại, khi nhịp sống gấp gáp dường như cuốn con người đi xa khỏi những lắng sâu nội tâm, thơ ca vẫn lặng lẽ tồn tại như một miền trú ẩn của tâm hồn. Ở nơi ấy, nhà thơ Thanh Bi hiện lên không chỉ với vai trò là người sáng tác, mà còn là người gìn giữ, nâng niu và truyền tải những giá trị tinh thần bền bỉ của một người con luôn hướng về quê hương.

Nhà thơ Thanh Bi, người gieo mầm cái đẹp
Thanh Bi tên thật Nguyễn Văn Thuận là một Nhà Thơ trẻ người Việt Nam sinh năm 1984, anh quê ở xã Duy Xuyên thành phố Đà Nẵng. Ngoài thơ ca Thanh Bi còn là một người đam mê sưu tầm Đá Cảnh Tự Nhiên nguyên bản nổi tiếng với nhiều năm kinh nghiệm và sáng tạo cùng với những tích cực tham gia công tác hoạt động thiện nguyện an sinh xã hội

Ngoài thơ ca Thanh Bi còn là một người đam mê sưu tầm Đá Cảnh Tự Nhiên nguyên
Với Thanh Bi, thơ là tiếng nói của tâm hồn gắng kết sự đồng cảm giữa người với người được xuất phát từ trong trái tim trong suy nghĩa cung bậc từng cảm xúc, đối với anh bấy nhiêu thôi cũng đủ an yên với lý tưởng người thi sĩ. Không chỉ là nguồn cảm hứng xúc tích, một chiều trong thế giới của người yêu thơ, mà nó như một nhịp cầu nối giữa trái tim tác giả với người đọc cùng đồng cảm, chia sẻ và thấu hiểu. Nhiều tác phẩm thơ anh đạt giải thưởng cao trong những cuộc thi toàn quốc, được đăng nhiều trên các trang văn chương và diễn đàn văn học.

Thanh Bi, người chắt lọc cảm xúc từ đời sống
Đến đây, tôi mới nhận ra anh không những là một nhà thơ, người đam mê sưu tầm Đá Cảnh Tự Nhiên mà điều đặc biệt ở đây đó chính là tấm lòng nhân ái của Thanh Bi thật lớn lao. Anh luôn dành thời gian của mình để đi từ thiện, cứu trợ đồng bào bị bão lũ, thiên tai từ các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên, Tây Nam Bộ…Trong số những bài thơ anh chia sẻ, tôi thích nhất là bài “Quảng Nam mình là như rứa đó em”.
QUẢNG NAM MÌNH LÀ NHƯ RỨA ĐÓ EM
Rứa đó Em mùa mưa về tháng chín
Quảng Nam mình là như rứa đó Em
Mưa cả đêm thêm ngày chưa vội nắng
Nước trắng đồng rạ phũ ngập triền đê
Lối mẹ về liêu xiêu hai bữa chợ
Nợ tang bồng con mãi miết lưu vong
Con sông Cầu Bãi Dâu sau Đập Cát
Hòn kẽm đá dừng đêm hát điệu hò khoan
Mùa mưa về quên lối cũ rêu xanh
Chợt chạnh lòng tiếc thương hoài niệm cũ
Nhờ bạn thân bao năm dài trường tội
Nhớ Thái Sơn vội vã một nấm mồ
Khuya Bạn chết chỉ kịp lời trăn trối
Mong tôi hoàn lương làm lại cuộc đời
Rứa đó Em mà sao cứ ghét mưa
Bên ni phù sa bên tê sạt lở
Dòng sông Thu ngàn năm dài trăn trở
Bởi Quảng Nam mình là như rứa đó Em
NHỮNG NĂM THÁNG NGƯỜI ĐI
" Viết tặng thầy Thích Nhuận Tâm "
Người về cảnh vắng đêm thâu
Chùa nghiêng mái Lá in sâu dáng gầy
Áo sòng nâu bạc tháng ngày
Trường chay kham khổ trọn đời bao dung
Xả thân phụng hiến dâng đời
Cả tim gan máu chẳng rời thế Nhân
Buông xuôi cháy ánh trăng ngần
Hi sinh tất cả chẳng cần lợi danh
Khuya về lặng lẽ âm thầm
Đèn trời soi sáng Tâm người từ bi
Thầy ơi thao Thức làm chi
Sông sâu đâu trách thị phi chuyến đò
Đêm qua dài giấc mộng thường
Ly trà vẫn đắng bức tường hoang vu
Chiếu trúc hoen ố nát vành
Thu qua xuân lại mảnh đời như không
TẠ ƠN ĐỜI NHỮNG CHIẾC LÁ ĐẦU THU
rồi đôi lúc bước đường Trần quá mỏi
Ta về làm sỏi đá góc sân chùa
Nghe năm tháng hồn thơ xưa dần vợi
Đôi tay mềm gân guốc vết thời gian
Đời mây khói ta ngồi mơ cổ độ
Trăng hao gầy phố cũ bạc người qua
Thu trút lá thương đời mình lữ thứ
Trọn bao dung nghĩa cử kiếp lưu đày
Một sớm mai ta trở về cát bụi
Giáo đường xưa Em cúi xuống nguyện cầu
Hồng ân Chúa mảnh tình ta vào máu
Nhớ câu thơ hãy nhớ một linh hồn
Cô gái nhỏ cả một đời tất bật
Chuyện áo cơm giữa vòng xoáy cuộc đời
Nhớ thương anh trong mỗi phút thảnh thơi
Rồi bật khóc giữa chiều mưa xứ Quảng
Chuông chánh điện xua tan đời hư ảo
Mây chiều buông trắng xóa ngập sân chùa
Đây gác nhỏ mùa thu về rất nhẹ
Trái tim trầy máu nhỏ xuống câu Thơ.

Nhà thơ Thanh Bi trong một lần đi từ thiện
Thơ Thanh Bi không dùng khôn từ hoa mỹ, ít dùng từ tu từ…Từ ngữ không gọt dũa, trau chuốt mà vẫn mượt mà êm dịu làm cho người nghe cảm thấy gần gũi. Cả tập thơ là một chuỗi tình cảm âu yếm, yêu thương nồng nàn ấm áp nhưng cũng rất riêng tư.
Nhà thơ Thanh Bi, người đi giữa đời thường nhưng mang trong mình một thế giới nội tâm sâu lắng. Bằng ngôn từ giản dị mà tinh tế, họ góp phần làm đẹp cho cuộc sống, giữ gìn bản sắc văn hóa và nuôi dưỡng tâm hồn con người. Dù thời gian có trôi, xã hội có đổi thay, thơ ca và những nhà thơ chân chính như Thanh Bi vẫn luôn là một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của dân tộc.
Tấn Phát