Trong dòng chảy hối hả của đời sống hiện đại, khi những đô thị ngày càng mở rộng và nhịp sống con người trở nên gấp gáp hơn, vẫn có những tâm hồn lặng lẽ neo mình vào ký ức, vào cội nguồn, để giữ gìn và nâng niu những giá trị mộc mạc của quê hương. Trong đó phải nhắc đến nhà thơ Thanh Bi, anh là người mang trong tim nỗi nhớ da diết về nơi chôn nhau cắt rốn và gửi gắm tất cả tình yêu ấy vào từng câu chữ.
Thanh Bi tên thật Nguyễn Văn Thuận là một Nhà Thơ trẻ người Việt Nam sinh năm 1984, anh quê ở xã Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam (nay là thành phố Đà Nẵng). Ngoài thơ ca Thanh Bi còn là một người đam mê sưu tầm Đá Cảnh Tự Nhiên nguyên bản nổi tiếng với nhiều năm kinh nghiệm và sáng tạo cùng với những tích cực tham gia công tác hoạt động thiện nguyện an sinh xã hội.

Nhà thơ Thanh Bi người chắt lọc cảm xúc từ đời sống
Vốn sinh ra từ một miền quê bình dị, nơi có cánh đồng lúa trải dài theo mùa gió, con sông nhỏ hiền hòa ôm ấp xóm làng và những buổi chiều quê nhuộm màu hoàng hôn yên ả. Tuổi thơ của Thanh Bi gắn liền với tiếng sáo diều vi vu trên bầu trời, với những buổi theo mẹ ra đồng, hay những đêm trăng ngồi nghe ông bà kể chuyện cổ tích. Chính những ký ức tưởng chừng giản đơn ấy lại trở thành mạch nguồn cảm xúc dạt dào, nuôi dưỡng tâm hồn thi sĩ trong ông suốt cả cuộc đời.
Trong thơ anh, quê hương hiện lên không phải bằng những mỹ từ hoa mỹ, mà bằng những hình ảnh gần gũi đến thân thương: là bát cơm trắng mẹ nấu, là mùi rơm rạ sau mùa gặt, là tiếng gà gáy mỗi sớm mai. Những điều bình dị ấy, qua lăng kính của người thi sĩ, trở nên sống động và đầy cảm xúc. Người đọc không chỉ thấy, mà còn cảm nhận được, như thể chính mình đang trở về quê hương trong từng vần thơ.
Có những câu thơ của anh khiến người ta lặng đi vì xúc động:
“Lối mẹ về liêu xiêu hai bữa chợ
Nợ tang bồng con mải miết lưu vong
Con sông Cầu Bãi Dâu sau Đập Cát
Hòn kẽm đá dừng đêm hát điệu hò khoan.”
Trong số những bài thơ anh chia sẻ, phải kể đến Các tập Thơ: Tạ ơn Đời những chiếc lá đầu thu (thơ 2014); Quảng Nam mình là như rứa đó Em (thơ 2020); Cùng nhiều bài thơ đạt giải thưởng cao trong những cuộc thi thơ toàn quốc và đăng nhiều trên tạp chí, diễn đàn văn học.
QUẢNG NAM MÌNH LÀ NHƯ RỨA ĐÓ EM
Rứa đó Em mùa mưa về tháng chín
Quảng Nam mình là như rứa đó Em
Mưa cả đêm thêm ngày chưa vội nắng
Nước trắng đồng rạ phũ ngập triền đê
Lối mẹ về liêu xiêu hai bữa chợ
Nợ tang bồng con mải miết lưu vong
Con sông Cầu Bãi Dâu sau Đập Cát
Hòn kẽm đá dừng đêm hát điệu hò khoan
Mùa mưa về quên lối cũ rêu xanh
Chợt chạnh lòng tiếc thương hoài niệm cũ
Nhờ bạn thân bao năm dài trường tội
Nhớ Thái Sơn vội vã một nấm mồ
Khuya Bạn chết chỉ kịp lời trăn trối
Mong tôi hoàn lương làm lại cuộc đời
Rứa đó Em mà sao cứ ghét mưa
Bên ni phù sa bên tê sạt lở
Dòng sông Thu ngàn năm dài trăn trở
Bởi Quảng Nam mình là như rứa đó Em.
LỜI THƠ XƯA KHÉP CHẶT MI BUỒN
Ngủ ngon em
Cơn giông chiều tầm tã
Vội vã cả đời
Ta cũng không thể nào đến được bên nhau
Đôi mắt thâm quầng
Kẻ từng đêm thức trắng nhớ quê hương
Hy vọng suy tàn
Theo tháng năm trái tim người lữ thứ
Ngủ ngon Em
Lời thơ xưa khép chặt mi buồn
Ta thôi không còn
Cầm tay nhau cài then cánh cửa
Từng giọt tình trả lại ngàn sao
Ngủ ngon em
Ước mơ đẹp bên chồng
Đừng bao giờ đọc cho Con nghe những bài thơ năm cũ
Kỹ niệm phũ phàng
Cháy bỏng đôi bàn tay
Khuya nay vầng trăng say xỉn
Lang thang khắp chốn đại ngàn
Mười bảy năm vấn vương chi cuộc tình rách nát
Cơn giông đầu hạ tưới mát tâm hồn
Cay đắng qua rồi anh giữ mãi trong tim
Giá như xưa em đừng vội lấy chồng
Cãi lại mệnh trời anh đã thôi không làm thi sĩ
Giá như vượt nghịch cảnh thị phi
Y lời Em nói
Nếu được yêu Anh bằng giọng Quảng
Được vỗ về như câu hát Mẹ ru
Răng Chi Rứa chứa chan lời ngọt lịm
Hòn Kẽm, Đá Dừng cập bến Sông Thu.
LẶNG LẼ GIAO MÙA...!
Một sớm mai lặng lẽ
Bước chân nhẹ trở về
Mùa qua mùa trôi nhẹ
Lắng đọng từng tiếng ve
Ru đời ta hoang phế
Giông bão giao mùa về
Vườn xưa giờ cổ độ
Em khóc từng cơn mưa
Ta thương nhau đầu hạ
Yêu dần qua lập đông
Cổng giáo đường rộng mở
Lầm lỡ nửa đời thơ
Ngày anh đi em buồn khô nước mắt
Cây bàng già lặng lẽ khóc trong mưa
Đừng nhắc lại đời anh quen cực khổ
Đôi bàn tay chai sạn vết phong trần
Nàng trở về với Chúa
Nguyên trinh màu mi sơ
Ta cúi đầu giác ngộ
Tan nát từng cơn mơ
Ve ơi đừng gọi nữa
Trút cạn nỗi lòng xưa
Uh em giờ đã vậy
Trách chi ta hững hờ
Nàng tôn thờ Thiên Chúa
Gót ngọc ngà hoan ca
Nửa đời sau lặng lẽ
Chia sẻ từng cơn đau
Câu thơ buồn giọt nước
Nhỏ xuống đời cho nhau
NHỚ THÁI SƠN
Giờ bạn nằm khuất sâu trong lòng đất
Mười mấy năm ta vất vả phong trần
Giao mùa về cứ nặng niềm xưa cũ.
Những bài thơ của Thanh Bi, dù không ồn ào trên thị trường, nhưng luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng bạn đọc yêu thơ. Người ta tìm đến thơ anh không phải để tìm sự hào nhoáng, mà để tìm lại chính mình, tìm lại những ký ức tuổi thơ, những giá trị giản dị mà đôi khi ta vô tình lãng quên trong cuộc sống hiện đại. Có thể nói, Thanh Bi là một “người giữ hồn quê” theo đúng nghĩa. Anh không chỉ lưu giữ những hình ảnh, âm thanh, mà còn gìn giữ cả những giá trị tinh thần của quê hương trong từng câu chữ. Nhờ có những người như Thanh Bi, mà quê hương không chỉ tồn tại trong thực tại, mà còn sống mãi trong tâm hồn của mỗi người, qua từng trang thơ.

Nhà thơ Thanh Bi, người gìn giữ tâm hồn quê hương
Trong một thế giới đang thay đổi từng ngày, thơ của ông như một khoảng lặng cần thiết nơi con người có thể dừng lại, lắng nghe và cảm nhậnTrong khoảng lặng ấy, ta chợt nhận ra rằng, dù đi đâu, về đâu, quê hương vẫn luôn là nơi ta thuộc về, là điểm tựa vững chắc trong hành trình cuộc đời. Thanh Bi người mang trong tim tình yêu quê hương sâu nặng đã và đang âm thầm góp phần làm giàu thêm đời sống tinh thần của xã hội. Thơ anh không chỉ là tiếng lòng cá nhân, mà còn là tiếng nói chung của bao người con xa quê. Có lẽ, chừng nào còn những vần thơ như thế, chừng đó quê hương vẫn sẽ mãi sống động và bền bỉ trong trái tim mỗi chúng ta.
Theo Đức Vượng - Tạp chí in Phổ biến pháp luật